Showing posts with label Anh Duy Nhất. Show all posts
Showing posts with label Anh Duy Nhất. Show all posts

Saturday, December 7, 2013

Dòng đời !



Khi mọi người đều đua tranh nhau để chiếm vị trí trên 1 con đường đua mà xã hội đã tạo…thì luôn dẫn đến hãm hại nhau bằng những thủ đoạn trái với lương tâm. Họ vẫn tự bao biên cho mình xã hội này thế, hay đạt được vị trí để giúp đỡ mọi người. Nhưng đó chỉ là biện hộ cho việc thỏa mãn bành trướng cái Tôi mà thôi.

Bằng đôi tay, chăm chỉ làm việc, bản lĩnh và trí tuệ của mình…ta hãy tự tạo một con đường đua cho riêng mình, nơi ta sống đúng với lương tâm, nơi phát huy được tài năng của mình, …
Có những lúc ta cảm thấy mình bất lực, hay trong hoàn cảnh không phất lên được. Hãy vững tâm rèn luyện tài, đức chờ thời - đừng nản chí.


Mọi thứ đều có thời của nó. 


Thử nhìn lại xem, cuộc sống ta trải qua đủ thăng, trầm, lên, xuống, thành công - thất bại...có lúc nào là đau khổ mãi hay lúc nào là huy hoàng mãi đâu.
Hãy rèn rũa bản thân mọi lúc, đến khi đúng thời, hãy lấy sức mạnh đó ra giúp đời, và khi hết thời, lại rút lui về con đường đua của mình.

Đó là tính không tham và sáng suốt của 1 người quân tử, tùy duyên giúp đời, còn một người tham thì sẽ tranh đua để đạt được, để công nhận trong xã hội và vẫn gắn cái mác giúp đời,và để rồi nhận biết bao khổ đau.

Bạn có đủ bản lĩnh để sống theo cách của riêng mình ?




Câu chuyện nhỏ tại cổng trường Bách Khoa



Sáng nay mình ngồi trà nóng ở Bách Khoa, gió mùa về rất lạnh, có 1 cô gánh vài đồ gì đó đi qua, cô í ngồi gốc cây cạnh quán nước, người lạnh run cầm cập, cô mặc bộ đồ giống như những người nông dân mặc thôi, trông rất kham khổ và đáng thương...
Mình muốn mời cô ấy 1 cốc nhân trần nóng, nhưng có 1 điều gì đó e ngại xuất hiện, ngại khi mọi người chẳng ai để ý tới cô ấy mà mình lại ra mời nước - kiểu vẻ chơi trội, hay ngại cả khi những người khác nhìn mình với con mắt khác, hoặc kể cả đôi mắt cảm ơn mình cũng ngại - nói chung là mình nhát lém :">.

Thế nhưng, mình biết rằng dù ngại mọi người nhìn này, nghĩ này, nói này kia... thì trái tim mình vẫn nói, hãy tiến lên, mời cô í 1 cốc nước.


Và mình gọi thêm 1 cốc nhân trần nóng, tay cầm cốc trà nóng mình đang uống, ra gặp cô :
- Cháu mời cô 1 cố nhân trần nóng nhé
- Cô cảm ơn, cô không uống đau
- Dạ, cô cứ uống đi ạ, cháu mời cô mà, hay cô uống trà nóng không ạ ?
Tay cầm cốc trà nóng đưa cô
- Thôi cô uống nhân trần, cảm ơn cháu
...
Thế là người phụ nữ kham khổ ấy uống cốc nhân trần nóng, tay uống mà người vẫn run...
Còn mình trở lại ghế ngồi, người mình cũng run @@. (chả khác gì lúc đang đi đường mà mấy anh Giao thông đột nhiên lao ra tóm xe khác cạnh xe mình cả T_T , tim đau, chân run...@@ )
Trái tim đập thình thịch... mình đã vượt qua 1 loạt cái ý nghĩ sợ hãi, lo lắng trong mình cản trở hành động nho nhỏ đó của mình, để thực hiện điều trái tim nói lên làm.
Một cốc nhân trần nóng nhỏ, trái tim cô ấy nóng, trái tim mình nóng.
Cảm ơn cô, một trải nghiệm nhỏ đáng nhớ.
Hạnh phúc đơn sơ thế, mà đâu cần phải chiến thắng gì lớn lao, chỉ là chiến thắng 1 chút sợ hãi ở trong mình, dũng cảm hơn 1 chút để vượt qua ý nghĩ người khác chê cười, khen ngợi, hay nhìn mình với con mắt khác (người ta có thế hay ko thì ko biết, nhưng chính ý nghĩ đó đã cản trở mình, và khi vượt qua được ý nghĩ đó rùi thì người ta có thế hay ko mình ko cần biết, mình cứ làm thôi :)) ).

Một chút khoảnh khắc ấm áp trong đầu mùa gió lạnh




Trích - Facebook Anh Duy Nhất

CHÉM GIÓ ĐÊM KHUYA



Đừng tin vào luật nhân quả hay vô thường :)).
Nếu đó là những gì nghe được từ người khác hay trong Kinh viết
Hãy tin khi mình thực sự trải nghiệm và nhìn THẤY nó cơ.
Nếu ko thì cứ tạm tin để kiểm chứng .
....
Bản thân mình bị nhốt bởi chính " tư duy, suy nghĩ, nhận thức..." của chính mình. Thế nên mình vẫn luôn "Bảo thủ" mọi ý kiến, trừ khi mình nhận thức được 1 điều gì đó khác, có thể qua quan sát, suy ngẫm và trải nghiệm.
....
Tối qua nghe được tin vịt rằng bác Võ Nguyên Giáp chính là tái sinh của bác Trần Hưng Đạo - từ một nhà nghiên cứu kinh dịch kể lại. Dù ko biết đúng sai và mình cũng ko quan tâm đến đúng sai nhưng khá là thú vị với thông tin này.
...
Mình đã từng nghĩ Kinh doanh hay Marketing là 1 niềm đam mê của mình, để rồi chính suy nghĩ đó làm mình dằn vặt, trách, tự ti về bản thân sao mình lại kém cỏi trong KD - Mar thế.
Và trong 1 đêm mưa gió, à nhầm... trời tối phóng xe từ HN về nhà thì mình khám phá ra đó ko phải là niềm đam mê của mình, nó là thứ mà cuộc sống đã dẫn dắt mình theo thôi, chứ niềm đam mê của mình là 1 thứ khác, sau khi nhận thấy điều này thì mọi dằn vặt, tự ti đều biến mất.
Nhẹ nhàng vãi chưởng luôn í :)).
....
Có 1 điều mà mình "thấy" và chia sẻ với Trương Nguyệt đó là "Cái gì mình làm QUÁ NHIỀU thì thường dẫn tới tình trạng làm ngược lại với điều đó". Giải thích thì dài dòng, nhưng trải qua thì sẽ thấy ngay. Ví dụ người ta cao rao hòa bình, thế nên nước nào ko theo hòa bình là họ chiến tranh ngay để thiết lập hòa bình :)).
....
Cuộc đời đang dẫn dắt mình đi theo duyên nghiệp của nó. Thật là thú vị và nhiều bất ngờ to lớn quá Nguyễn Minh Huệ ợ. Điều gì tới thì cứ chào đón nó ấy nhỉ, nhìn gần thì thấy có điều gì đó không ổn, nhưng nhìn sâu và xa hơn thì thấy đều hợp lý cả. Hợp lý vãi :)).
....
Mình tin rằng ai cũng có khả năng mạnh về điều gì đó , làm đúng điều đó thì sẽ rất hưng phấn và nhiệt huyết. Mình vẫn khuyến khích trải nghiệm để tìm ra nó, đừng để cuôc đời trôi đi trong buôn chán. Mình tuy chưa đạt được gì về cơm áo gạo tiền, nhưng những trải nghiệm đã qua về chuyến đi, về tâm linh...đều thấy rất ý nghĩa, nó là nền tảng rất tốt cho mình.

Kể cả việc có thời điểm rơi vào buồn, chán, thiếu nhiệt huyết, thấy bất lực... cũng đều là thời gian đáng quý, vì qua cái đó, mình nhận thức ra điều gì đó về bản thân và cuộc sống.

Những thứ loại bỏ là những thứ mà nó không được đặt đúng công dụng của nó.

Steve Jobs cũng nói rằng mọi sự kiện như 1 chấm điểm, và tới 1 thời điểm nào đó trong tương lai bạn sẽ thấy những chấm điểm đó nối với nhau tạo thành 1 đường thẳng có ý nghĩa. Chẳng qua lúc này chưa thấy nên thấy xoắn tí thôi Heo Cục Bôngạ.
...
Và cuối cùng, mọi thứ đều có THỜI ĐIỂM. Khi đúng thời điểm thì bước đi của 1 con tốt cũng giành chiến thắng cho bàn cờ, khi không đúng thời điểm, 1 vị tướng ra trận cũng bị thất bại.

" Ngày xưa Khuất nguyên thấy đời đục cả chỉ một mình ông trong nên ông khổ sở lắm. Có lần ông ra bờ sông Thương Lương đứng than thở trò đời thì nghe một ngư ông hát:

Thương Lương chi thủy thanh hề khả dĩ trạc ngã anh
Thương Lương chi thủy trược hề khả dĩ trạc ngã túc.

(Nước sông Thương Lương trong thì ta giặt giải mũ, còn nước sông Thương Lương đục thì ta dùng rửa chân). "
...

Mình miếng cơm chưa lo được nên ko dám chém chuyện thiên hạ, chỉ thường kiểm lại những thứ đã được đọc, được kinh qua và thấy thui ạ :">.
Những quan điểm lúc này như vậy, có thể sau này lại có những quan điểm đối lập thế này...cuộc sống luôn thay đổi mà, mình cũng vậy :">


Từ Facebook Anh Duy Nhất

Sống thật khó lắm !



Tôi nhớ trong phim 3 chàng ngốc có 1 chi tiết mà tôi rất ấn tượng. Đó là người bạn của Jan Cho nhảy từ trên tầng xuống tự tử khi thầy hiệu trưởng bắt lựa chọn thông báo cho gia đình không được đi học hoặc phải phản bội lại bạn mình. Sau đó nhờ bạn bè giúp đỡ và hết sức động viên, anh chàng này đã hồi phục lại. Trong lúc phỏng vấn vào 1 công ty gì đó rất lớn, anh chàng đã chân thành kể về cuộc đời mình, ban phỏng vấn đều khá sốc, và họ gợi ý cho anh rằng để vào được vị trí này thì anh sẽ phải chấp nhận sống không thật, hay thiếu trung thực 1 chút khi làm việc với đối tác – giống như kiểu hành xử của 1 người bình thường trong xã hội thôi chứ chăng xấu xa gì. Và anh chàng đã từ chối điều này…anh nói rằng anh đã suýt mất mạng để có thể đánh đổi được sống với chính con người mình, để sống trung thực. Và cho dù phải đánh đổi bất cứ điều gì đi nữa, a sẽ sống trung thực, sống thật với chính con người mình.

Trong bộ phim Into The Wild – Vào trong hoang dã – dựa trên 1 câu chuyện có thật … đã miêu tả 1 chàng trai tốt nghiệp xuất sắc trường đại học, từ bỏ hết 24.000 $ tiết kiệm cho quỹ từ thiện, và hành trình 1 mình hòa vào thiên nhiên với 1 chút tiền lẻ. Chàng trai vứt bỏ đi tất cả, để được sống với chính con người mình…để muốn tránh khỏi cái cuộc sống đầy giả tạo, dối trá này, và cũng để khám phá cái đẹp nguyên sơ của của sống, cũng chính là khám phá bản thân mình. Bộ phim đầy xúc động, tôi đã khóc nhiều khi xem bộ phim này…và cảnh cuối khi chàng trai chết, anh ấy chết vì đói…nhưng trước khi chết anh ấy có note vào cuốn sổ dòng chữ “Hạnh phúc đích thực là hạnh phúc khi được sẻ chia”, và đặc biệt là dòng chữ anh ấy dán lên tường …” Tôi đã sống cuộc sống thật tuyệt vời, cảm ơn Chúa. Và mong Chúa phù hộ cho tất cả”. Anh đã từ bỏ tất cả để được sống với chính con người mình, và phải trả giá bằng chính mạng sống của mình, nhưng khi chết anh ấy mỉm cười hạnh phúc, thiên nhiên đã xóa nhòa đi tất cả những nỗi đau của anh ấy…và mình tin với trạng thái như vậy anh ấy sẽ tái sinh vào 1 cuộc sống tốt đẹp.

Tôi không dám bàn tới Đúng – Sai trong các quyết định được đưa ra, ngay cả chính những suy nghĩ này của tôi có thể sai, tôi có thể nghĩ khác đi sau này, vì đúng sai đều là tương đối, nó dựa trên những trải nghiệm thực tế của từng người chứ không có 1 tiêu chuẩn lý tưởng nào. Như lời thầy Viên Minh nói : “ Đúng sai không có tiêu chuẩn nhất định. Con làm bất cứ điều gì mà đúng lúc, đúng chỗ, đúng bản chất lương thiện ngay đó là đúng, nhưng nếu làm trước đó hay sau đó lại có thể sai. Thí dụ con nói lớn là đúng hay nói nhỏ là đúng? Nói lớn với người lãng tai là rất đúng, nhưng với người thần kinh suy nhược thì quá sai. Sao con lại muốn ai đó nói cho mình một tiêu chuẩn đúng sai mà không tự mình thấy lúc nào đúng lúc nào sai? ”

Tôi chỉ muốn chia sẻ suy nghĩ rằng, để sống thật với lòng mình rất khó, khó vô cùng…vì cuộc sống là dòng chảy của những điều dối trá dù ít nhiều, cuốn trôi theo dòng chảy của xã hội, khi mà ta khó lòng làm theo ý mình với bao rằng buộc và toan tính cuộc sống. Tôi cũng không khẳng định rằng mình sẽ luôn nói thật, vì lắm khi nói thật chưa chắc đã tốt vì chưa đúng thời điểm, hoàn cảnh, hay tâm không có thiện ý …vv… Nhưng tôi cũng đã chấp nhận trả giá rất nhiều, từ bỏ công việc, tình yêu, suýt nữa thì bất Hiếu...để được sống thật với lòng mình, để được sống thật…Và cũng sẵn sàng từ chối các công việc mà công việc đó không mang lại lợi ích cho người khác cũng như tôi phải nói dối, hay nói quá…vv.. để đạt được lợi ích.

Không có đúng sai trong vấn đề nói thật hay không nói thật, chính tôi cũng sẽ phải trải nghiệm cuộc sống để tùy theo hoàn cảnh mà vẫn lợi mình, lợi người, biết cách nói phù hợp. Qua mỗi sự kiện, hoàn cảnh cuộc sống tự rút ra bài học và điều chỉnh nhận thức và hành vi cho phù hợp mà thôi.

Đến đây, tôi nhớ tới 1 câu nói : “Số người đáng được tin cẩn hoàn toàn thật rất khó mà tìm thấy; nếu trong các đời trước ta có làm nhiều việc thiện lành thì trong đời nầy, ta mới mong được hợp tác với người chân thật, ngay thẳng."

Tôi may mắn có được 1 vài người bạn như vậy, 1 người bạn chân thật và ngay thẳng vô cùng quý hiếm giữa cuộc đời này. Không biết có hợp tác làm ăn tốt đẹp hay không (còn phụ thuốc vào năng lực và tính cách của cả 2), nhưng chỉ cần 1 mối quan hệ đó cũng đã thấy may mắn lắm rồi.
Cảm ơn bạn, người bạn chân thật và ngay thẳng - Trương Nguyệt.

Sunday, June 3, 2012

Những gì tôi học được khi đọc An Lạc Từng Bước Chân


Đọc An Lạc Từng Bước Chân …

Những gì tôi học được khi đọc An Lạc Từng Bước Chân


-       Làm mọi thứ trong chánh niệm, trong tỉnh thức :

+ Tập trung vào hơi thở của mình. Thở vào biết mình thở vào, thở ra biết mình thơ ra.

+ Làm cái gì, biết mình đang làm cái đó, cảm nhận cái đó, quan sát cảm xúc của mình, dành trọn tâm trí, hành động của mình đồng nhất với nó.

+ Nếu rửa bát, hãy cảm nhận nước trong tay mát thế nào, hãy rửa nhẹ nhàng, sạch sẽ, cảm nhận khi đưa bàn tay vào rửa bát… bát sạch.

+ Nếu đi đường, hãy tập trung vào hơi thở, biết mình đang bước đi, khi nhấc chân lên biết mình đang nhấc chân, thở ra, thở vào theo từng nhịp của bước chân… Hãy đi, đi để mà đi… chứ không đi để mà tới. Cảm nhận, ngắm nhìn mọi vật xung quanh.

+ Khi ăn uống… nhai thật kỹ, không nói chuyện. Biết ơn vì những thức ăn, vì những người mang thức ăn tới, người nấu… cảm ơn họ, chúc những điều tốt lành tới họ. Nhai cơm, từng miếng một, quan sát xem mình đang ăn gì, cảm nhận vị ngọt…các vị trong nó, ăn từng miếng, và nhai, cảm nhận

+ Khi nghe điện thoại, hít thở 3 hơi, để 3 hồi chuông… biết mình đang nghe điện thoại, nói chuyện biết mình nói gì, mong muốn của mình là gì, tập trung vào hơi thở, và nói. Khi mình nói chuyện tỉnh thức, không chạy theo các thói quen sẽ giúp mình không bị lỡ lời và hối hận điều gì

+ Khi nóng giận… hãy rời xa nguồn gây cơn giận đầu tiên… Dành thời gian cho riêng mình chăm sóc cơn giận đó. À, chào người bạn lâu năm, bạn lại đến thăm tôi đó à… Cảm nhận cơn giận bốc lên, tập trung vào hơi thở, không suy nghĩ về nguyên nhân gây cơn giận… mà tập trung vào hơi thở… mình phải chữa cháy nhà trước khi tìm kẻ đốt nhà, mà cũng chẳng cần quan tâm kẻ đốt nhà, lo nhà mình trước đã… Ôm ấp nó, ta thấy bạn rồi, vào đây và trò chuyện với ta nào.

Sau đó, khi cơn giận nguôi xuống, hãy tìm nguyên nhân gây ra, do sự  mong cầu của ta, những yêu cầu, hi vọng của ta mà người khác không đáp ứng, do sự đe dọa bản ngã của ta. Liệu ta có thực sự vì người khác không, hay ta vì chính ta… hãy vì người khác thực sự, giúp đỡ người khác…

+ Đối với các cảm xúc khác cũng thế… hãy nhận diện nó đang tới, rồi chào hỏi nó, dung chính hơi thở, tập trung hơi thở và trò chuyện với người bạn đó… tập trung thở… sau khi nguôi ngoai mới bắt đầu tìm nguyên nhân

+ Khi đi xe máy, việc tắc đường là vấn đề lớn, hay cả việc dừng đèn đỏ. Việc đầu tiên trước khi thực tập là đừng để sát giờ, gấp rút sẽ đi. Đi như thế rất nóng ruột, đi vội và dễ gây tai nạn. Hãy đi thong thả, cảm nhận đường phố, những cơn gió lùa mát, biết là mình đang đi xe, tay , chân, người mình đang thế nào đó…
Ngắm nhìn đường phố, cảm ơn vì ta đã được sống, được có xe đi… biết ơn cuộc sống này. Hãy tập trung vào hơi thở…

+ Khi ta gặp đèn đỏ, hãy tắt máy, thư giãn, nhắm mắt lại… và tập trung hơi thở, hoặc cảm nhận những âm thành bên tay, hít thở sâu sẽ giúp ta lấy lại sức lực. Mỗi lần gặp đèn đỏ là 1 cơ hội để ta cảm nhận những điều đó… Vì thế, hãy tận dụng…

+ Khi tắc đường, hãy đứng yên, bình tĩnh, tập trung hơi thở, cảm nhận từng cảm xúc bên ta, hay ngắm nhìn người đi đường. Đây là cơ hội để tập thở, để CHÚC PHÚC cho những người bên cạnh ta. Ai cũng muốn đi trước, hãy nhường họ, nhường ai muốn đi trước, nhường người chỗ mát để đứng… Đó là cơ hội để thực tập

+ Khi có tiếng còi, tiếng ô tô làm ta giận mình, đôi khi ta thấy tức giận, hãy quan sát cơn giận đó, đó là do thói quen của ta đấy thôi, hãy dành 1 lời chúc cho người, cho thứ làm ta bực mình. Và ôm ấp, chào hỏi cơn giận đó… Hãy coi những tiếng còi, tiếng ô tô, đèn đỏ, tiếng chuông… tiếng tích tắc… đó là hồi chuông thức tỉnh ta sống với chánh niệm, an trú vào giây phút hiện tại… tập trung vào hơi thở của mình

+ Sẽ có nhiều người làm ta bực mình, nhiều điều làm ta lo lắng, sợ hãi… điều đầu tiên, hãy thầm cảm ơn họ… Vì sao, vì nhờ có họ ta biết được ta đang lo lắng, sợ hãi điều gì… hay ta bực mình vấn đề gì… ta nhìn thấy chính ta, hiểu được ta hơn… Vì thế, hãy cảm ơn và chúc họ trở thành con người tốt mà bạn muốn… Hãy chúc họ, cảm ơn họ… chỉ cần thầm thôi, sau đó hãy theo dõi các tín hiệu phản hồi đó… nó muốn nói cho ta biết điều gì. Cuộc sống là một chuỗi các phản hồi, nếu ta coi đó là các phản hồi hữu ích thì nó sẽ hữu ích… Tùy vào cách ta nhìn cuộc sống.

+ Khi bạn bực mình, lo lắng, sợ hãi,,, hay hành động một cách cảm thấy mình hơi ngốc… thì đừng tự dằn vặt mình vì mọi người đều không hoàn hảo, đức Phật nói, tất cả đều bị Tham, Sân, Si chi phối… chính vì thế, cả ta và mọi người đều chắc chắn không hoàn hảo (chỉ trừ những bậc A LA HÁN), chắc chắn đều mắc lỗi. Đừng nghi ngại người khác đánh giá nhiều, bạn cũng biết 1 hành động không nói lên hết con người, bạn cũng biết ai cũng có lúc sai mà, quan trong là lần sau không làm như thế nữa… Và bạn cũng vậy, mọi người không quá chú trọng vào những lỗi đó đâu. Mọi thứ đều cũng sẽ qua đi, và những lỗi lầm đó cũng qua đi thôi. Quan trọng, bạn QUYẾT TÂM không mắc lại lỗi đó nữa… Bạn thấy bài học trong nó, rút ra. Hãy nhớ, bạn đang trên con đường hoàn thiện bản thân mình, vì vậy, không nên đặt tiêu chuẩn mình hoàn hảo, xin lỗi, chịu trách nhiệm về việc mình làm, và rút bài học từ nó là okie.

Mọi thứ xảy ra, nó như bà học cần xảy ra. Nếu ta chưa học được, nó lại xảy ra điều đó lần nữa để ta học. Vì thế, cố gắng học mọi thứ nhé

+ Hãy tiếp nhận mọi thông tin một cách bình thản, các đóng góp của mọi người đó là cách nhìn từ họ… chính vì vậy, cách nhìn của họ dưới con mắt của họ là đúng với họ… chứ chưa chắc là đúng hết. Quán niệm hơi thở, tập trung vào hơi thở… và xem xét đâu là vấn đề họ nêu ra… nhìn rõ chúng, chấp nhận chúng là như thế… và tìm cách giải quyết tốt hơn. Mọi thứ tới đều là phản hồi, để cho ta có bài học mà, vì thế đừng ngại ngần, sợ hãi… Biết rõ bản chất vấn đề, ko oán trách hay bực mình người khác… Đức Phật luôn trầm tĩnh trước mọi biến cố, ngài chỉ nói sự thật và không kêu ca, phản kháng hay thanh minh nhiều, mọi thứ rồi sẽ ổn. Ngài luôn yêu thương tất cả mọi người, kể cả những kẻ âm mưu hại ngài… Tất cả mọi người đều cần sự yêu thương… đều cần một tấm  lòng  ôm ấp họ, bao dung họ, yêu thương họ dù họ có phạm lỗi gì… Có khi phải nhẹ nhàng, phải đánh… với mục đích giúp họ tỉnh ngộ… còn những người lúc này chưa độ được, thì không độ… Tùy duyên mà độ.

+ Hãy nhìn điểm tốt ở tất cả mọi người, và sống với điểm tốt đó, giúp họ phát huy điểm tốt đó…

+ Đừng ngồi buôn chuyện, than vãn… hãy hành động, tĩnh lặng trong tâm, vững chãi trong tâm.. và hành động để đạt những gì mình muốn, nhưng không bị quá ảnh hưởng bởi kết quả. Như việc giúp đỡ người khác, giúp đỡ sao mình cảm thấy thoải mái, sao cho họ có không cảm ơn, họ có nói xấu hay làm hại mình… thì mình cảm thấy thoải mái khi giúp họ lúc đó,,, kể cả lúc đó mình không giúp được họ mình cũng thoải mái… giúp đỡ 1 cách không cần nhận lại, kể cả 1 lời cảm ơn. Cũng như ta đối xử với người khác, mà dù họ có ghét ta, hãy cứ chào họ 1 câu, chúc họ những điều tốt lành, cho dù họ không chào ta… cho dù họ nói xấu ta… Hãy nói đúng sự thật

+ Mọi việc đều liên quan tới nhau, mọi vật… không có tự ngã… vì có cái này nên mới có cái kia, có cái kia nên mới có cái này… chứ không tự nó tồn tại được. Nên ta và chiếc lá, và những vì sao… đã có mối liên hệ mật thiết. Vì vậy, sự tồn tại của mọi thứ là sự tồn tại của mình… Hãy yêu thương và trân trọng mọi thứ, hãy nói những lời cảm ơn, nói những lời giúp đỡ mọi người, để truyền sự tự tin, hãy giúp đỡ để mọi người tốt hơn chứ không phải giúp đỡ vì ta thôi đâu. Trân trọng những phút giây chúng ta đến với nhau… Không nên trách cứ ai, hay tách riêng biệt ai với ai… tất cả chúng ta đều liên hệ sâu sắc với nhau, hãy tôn trọng tự do, bảo vệ mọi thứ…

+ Như nước, mọi thứ vào nước, nước đều chào đón, nó không giữ lại, nó luôn lưu chuyển, nó chuyển hóa mọi thứ hòa mình vào nó… Và ta cũng vậy, hãy để mọi thứ đến với ta lưu chuyển, ta chẳng giữ lại cái gì, hãy để ta là một duyên lớn giúp sự thành công, niềm hạnh phúc đến với mọi người. Ta không giữ lại cái gì, khi có tiền, hãy cho tiền đi, hãy giúp người khác đi, thì dòng tiền khác lại tới… Càng lưu chuyển, lượng lưu chuyển lại lớn hơn. Ta muốn lớn mạnh, ta phải lưu chuyển, lưu chuyển mọi thứ ta có, để tất cả cùng lớn mạnh hơn…

+ Hãy tin điều gì mà điều đó làm bạn thực sự tin, bạn trải nghiệm và cảm thấy nó đáng tin, nó tốt cho bạn, nó giúp bạn sống yêu thương, buông bỏ hơn, hạnh phúc hơn… thì hãy tin nó, chứ không tin bất cứ học thuyết, lý luận nào mà nó chỉ là lý luận do người nổi tiếng nói, do kinh điển, hay do đám đông nói… hãy cảm nhận bằng chính mình. Bạn quyết định xem nó có phù hợp hay không. Kể cả những lời Đức Phật dạy, mà bạn thấy nó chưa hợp với mình… thì cứ từ từ. Khi bạn làm thứ gì đó bằng niềm tin sâu sắc của mình, thì nó sẽ rất mạnh mẽ

+ Hãy yêu thương người khác, nói những điều tốt lành, động viên, khích lệ mọi người, hãy giúp đỡ họ, chia sẻ với họ… một cái nhìn âu yếm, một lời cảm ơn chân thành, một lời chúc, một sự giúp đỡ tôn trọng, một cái nắm tay, một cái ôm nồng ấm trong tỉnh thức… khi ôm ta vẫn tập trung vào hơi thở, vào cảm nhận của ta… thì ta sẽ thực sự sống, người đó sẽ cảm nhận được tất cả tình cảm nơi ta…

+ Bạn có tin, chúng ta có thể chết bất cứ lúc nào không? Và người khác cũng có thể chết bất cứ lúc nào… Vậy, những giận hờn, những lo lắng, những suy tư ích kỷ nhỏ nhoi có quan trong gì… địa vị có quan trong gì, vì tất cả sẽ mất hết khi ta ra đi mà… Hãy giúp đỡ người khác mọi lúc có thể, hãy chia sẻ với người khác.
Hãy vượt qua các lo lắng, sợ hãi, những suy tư nhỏ nhoi… bằng cách quán niệm ta có thể chết bất cư lúc nào, bằng cách bỏ qua những điều đó. Chỉ cần không suy nghĩ tới nó nữa là ta hết lo mà… Vì thế, hãy làm những việc to lớn, những việc ý nghĩa…

+ Mọi thay đổi phải từ từ, như nước tích lũy từng nhiệt độ một lên 100 độ mới bốc hơi… kiên trì tích lũy những duyên nhỏ, thì duyên thành công lớn sẽ tới. Không có sự thay đổi quá lớn lao một lúc, cần thời gian, cần tích lũy, cần kiển trì…

+ Đôi khi, việc giúp đỡ người khác lại làm cho cái tôi của ta to lớn, cao ngạo hơn… nên việc hỏi ý kiến người khác, nhờ người khác giúp đỡ… sẽ làm cho cái tôi của ta thấy nhỏ hơn, mọi người thấy được tôn trọng, và cảm giác họ thấy ý nghĩa hơn. Vì thế, hãy luôn hỏi ý kiến người khác. Kể cả khi bạn cảm thấy mình bị thấp kém hơn… Đó là lúc bạn mạnh mẽ nhất, đó là lúc bỏ bớt cái ngã… lúc ta hòa nhập dần thành nước…  Nguyên tắc : Hãy lắng nghe, tham khảo ý kiến của mọi người trước. Đừng vì cái tôi của mình mà phá đi mọi việc…

+ Có 1 điều sâu sắc mà ta học được, đó là muốn có thứ gì… hãy giúp đỡ người khác  có được điều đó. Ta phải là sự thay đổi mà ta muốn trên thế giới. Muốn giải quyết vấn đề gì, hãy giải quyết nơi ta. Ví dụ :
  
1.    Nếu ta muốn được yêu thương, hãy yêu thương mọi người
2.    Nếu ta muốn thành công, hãy giúp đỡ người khác thành công
3.    Nếu ta muốn người khác nhiệt tình, ta hãy nhiệt tình với mọi người
4.    Nếu ta muốn được người khác giúp đỡ về tiền bạc, hãy giúp đỡ những người cần tiền bạc
5.    Nếu ta muốn nhân viên làm việc tận tình, thì khi ta là nhân viên cũng hãy làm việc tận tình
6.    Nếu ta muốn người khác like face cho mình, hãy like face họ khi họ nhờ…
7.    Nếu ta muốn người khác hướng dẫn ta trong thành phố lạ, thì khi có người nhờ ta hướng dẫn hãy tận tình hướng dẫn họ…
         
Chúc các bạn những điều tốt lành trong cuộc sống :x

Wednesday, May 30, 2012

Đọc Đường Xưa Mây Trắng




Cuốn Đường xưa mây trắng mua khá lâu rồi chưa đọc, mình bị hấp dẫn bởi kể về cuộc đời Đức Phật một cách đời thường và nhẹ nhàng. bỏ hết các yếu tố thần thánh hóa Đức Phật đi.

Có một vài bài học mình rút ra :

* Đức Phật phải khổ luyện rất lớn, nhin đói, khổ cực, lối tu ép xác... với quyết tâm phải đạt được Đạo. Phải khâm phục đầu tiên đó là mọi thứ cần sự nỗ nực tới cùng, cần sự quyết tâm... mới đạt được kết quả chứ không dễ dàng

* Cuốn sách tập trung miêu tả nhân cách Đức Phật, một con người tỉnh thức, điềm tĩnh, sâu sắc, ấm áp, đầy lòng từ bi, yêu thương mọi người... Chính phong thái và đức hạnh của đức Phật đã chinh phục mọi người chứ chẳng nói đến thần thông

* Mọi người đi theo đức Phật vì đức hạnh và trí tuệ cùng với lòng yêu thương từ bi của ngài. Từ việc độ tên sát nhân, hay độ anh gánh phân... ngài luôn vì lợi ích của mọi người lên trước hết. Chinh phục họ bằng mong muốn cháy bỏng giúp họ thoát khổ...Nếu cuộc sống mình có được tinh thần này thật đáng quý biết bao, chinh phục người khác bằng chính lợi ích mang lại cho họ chứ không phải lợi ích mang lại cho mình... chợt nhớ đến câu : "Hãy giúp đỡ người khác đạt được giấc mơ của họ, bạn sẽ đạt được giấc mơ của mình

* Trong truyện miêu tả cuộc sống đức Phật trong tăng đoàn cũng không biết hết mọi việc, phải chờ người báo tin... tức là, đức Phật giống như 1 người thường có nhân cách vĩ đại, chứ không phải giống niềm tin của mình ngài biết mọi chuyện, chinh phục được mọi người, hoặc chăng ngài tùy nhân duyên hóa độ chúng sinh... Vì câu chuyện cũng không nêu các phép thần thông. Nhiều khi nghe các câu chuyện, hay các kinh điển, đặc biệt Đại Thừa, nói về sự thần thánh của đức Phật... mình thì nên đọc và kiểm nghiệm, thực chứng dần...

* Đức Phật nói có những người Ngài không độ được, do người đó chưa có đủ duyên và tâm. Đến đức Phật còn không độ được thì hỏi làm sao ta luôn cầu toàn mọi người theo ý kiến của mình

* Ngài đối xử mọi người rất yêu thương, ấm áp và cũng đầy trang nghiêm... có lúc ngài mắng, có lúc ngài dỗ dành... rất nhiều đoạn miêu tả cảm động, nhiều lúc cũng khóc.

* Cuộc sống tỉnh thức là cuộc sống biết rõ mình đang làm gì, mình cảm nhận như thế nào, chú tâm vào hơi thở... Chỉ cần tập trung vào hơn thở và những việc mình làm hiện tại thôi... còn các việc nghĩ về quá khứ, mơ mộng tương lai... đều nên bỏ hết... tập trung sống bây giờ... mọi thứ sẽ trở thành quá khứ hết... chúng ta đã quá chạy theo những mơ mộng tương lai hay chìm đắm quá khứ... mà quên mất hiện tại

* Các Ngài dành thời gian vào thiền rất nhiều, để giải thoát, để quán chiếu... việc ở trong rừng là việc tìm không gian quán chiếu cho mình, ngồi thiền... sau đó mới vào đời hành đạo.

* Thời đức Phật có rất nhiều vua chúa, thái tử, hoàng tử... của các nước theo và giải thoát...họ đã cảm nghiệm được những gì diễn ra...


Nói chung, cuốn sách kể về cuộc đời đức Phật dưới con mắt của 1 em bé chăn trâu được gia nhập tăng đoàn và theo bước chân Bụt. Nhẹ nhàng, sâu sắc, cuốn sách tôn vinh lên nhân cách vĩ đại, đức hạnh lòng từ bi yêu thương và trí tuệ của Ngài...
Qua cuốn sách, đọc hiểu rõ hơn về cuộc đời, các biến cố của Ngài... một con người, chúng ta hướng theo

Tuesday, April 10, 2012

[ADN] Những câu trích dẫn ưa thích

 Những câu trích dẫn ưa thích của mình  (Cập nhật liên tục)




 .....

- Cảm ơn vì đã chia sẻ-

- Mọi thứ xảy ra đều là một bài học cần xảy ra-

- Chúng ta thường hối hận về những điều chúng ta KHÔNG làm, chứ không phải những gì chúng ta đã làm -

- Công thức đơn giản để kiếm tiền : Làm việc chăm chỉ, cật lực với những gì mình yêu thích -

- Đam mê, đam mê và đam mê .. -

-Nếu cuộc sống không xảy ra như ta mong muốn thì có lẽ có điều gì đó ta chưa biết và hiểu-

- Cách bạn làm một việc là cách bạn làm mọi việc-

- Không quan trọng bạn làm cái gì, lớn hay bé. Quan trọng là cách bạn làm -

-Không ai có thể làm bạn thấp kém trừ khi bạn cho phép điều đó-

- Cách tốt nhất để khám phá bản thân mình là làm việc quên mình khi phục vụ người khác-

- Hãy là sự thay đổi mà bạn muốn nhìn thấy trên thế giới này-

- 1% sự việc xảy ra, 99% là thái độ của bạn với việc đó-

- Hãy là người mang lại may mắn, tốt lành cho những người khác-

- Bên trong thế nào, bên ngoài thế ấy. Muốn thay đổi cuộc sống, trước hết phải thay đổi lại mình -

- Học hỏi và đổi mới không ngừng-
- Hành động thay vì lo lắng, hành động thay vì sợ hãi-

- Thích, thì nhích-

- Sao phải xoắn-

- Giáo sư vội à? -

- Đã máu, đừng hỏi bố cháu là ai-

- Đam mê, nhiệt tình, hết mình  -

- Sống sao cho ĐÁNG sống -

- Ngày tuyệt với nhất của cuộc đời bạn là ngày mà bạn quyết định cuộc sống này là của mình. Ngày ấy bạn không hối hận hay tiếc nuối nữa. Bạn cũng không đổ lỗi, không dựa dẫm ai nữa . Đó là món quà dành cho bạn - một cuộc hành trình thú vị mà do bạn tạo nên. Đó chính là ngày cuộc đời bạn thực sự bắt đầu -

-*Con người không phải được đánh giá bằng danh vị mà bằng chính những gì mà người đó đã làm được trong cuộc đời-

- Đời người chỉ sống có một lần.
Phải sống sao cho khỏi xót xa,
ân hận vì những năm tháng đã
sống hoài, sống phí… -

- Điều cốt lõi của chiến lược là
quyết định cái gì KHÔNG nên làm-

-Thành công trong kinh tế tri thức sẽ đến với những ai  hiểu rõ được bản thân mình – thế mạnh mình, văn hóa của mình và cái cách mà mình làm tốt nhất. -

-“ Làm chủ hay làm thuê, làm sếp hay làm lính, làm quan hay làm dân, làm thầy hay làm thợ, làm bánh mỳ haylàm máy bay, làm trong nước hay làm nước ngoài, làm ở thành phố hay làm ở nhà quê…, tất cả đều không quan  trọng.

Điều quan trọng là làm cái gì mà mình có thể làm giỏi nhất, phù hợp với cái của mình nhất và tạo ra giá trị nhiều nhất.” GTT -

- Bạn có thể tạo dựng cuộc sống bằng
những gì mà mình kiếm hay đạt được,
nhưng bạn chỉ có thể tạo dựng cuộc đời
bằng những gì mà mình mang lại -

- Đừng cố gắng trở thành một con người thành công, mà hãy trở thành một con người có giá trị -

- Ông trời không sinh ra người đứng trên người, Ông trời không sinh ra người đứng dưới người. Tất cả, đều do sự học mà ra -

- Đối với tôi, chơi chính là làm những gì mình thích và làm là chơi những gì mà mình không thích. Được làm những gì mình thích là sự hưởng thụ. Tôi tận hưởng điều đó và cảm thấy mình sinh ra là để rong chơi -

- Thước đo sự trưởng thành của một con người là trình độ tư duy nhận thức thức và sự trải nghiệm chứ không phải tuổi tác.-

-SỐNG TỬ TẾ, LÀM ĂN CHÍNH TRỰC-

- "Leo lên đỉnh núi không phải để cắm cờ mà là để vượt qua thách thức, tận hưởng bầu không khí và ngắm nhìn quang cảnh rộng lớn xung quanh. Leo lên đỉnh cao là để các em có thể nhìn ngắm thế giới chứ không phải để thế giới nhận ra các em. Hãy đến Paris để tận hưởng cảm giác đắm chìm trong Paris chứ không phải lướt qua đó để ghi Paris vào danh sách các địa điểm các em đã đi qua và tự hào mình là con người từng trải."

Hãy mơ những giấc mơ vĩ đại. Hãy làm việc cật lực. Hãy nghĩ cho bản thân mình. Hãy yêu tất cả những thứ các em thích và những người các em cảm mến bằng tất cả tấm lòng của mình. Và hãy làm tất cả những điều đó, như thể các em đang bị thúc giục, mỗi giây mỗi phút, từng chút một. Hãy tin bữa tiệc nào rồi cũng tàn nhưng các em đừng bao giờ tham gia vào một cuộc vui khi đã đến lúc tàn, cho dù buổi chiều hôm nay có rực rỡ đến thế nào.


 Điều quan trọng ở đây đó là các em phải làm cho mình luôn bận rộn và chiến thắng các mục tiêu. Đừng chờ đợi nguồn cảm hứng và sáng tạo tự tìm đến với các em. Hãy tỉnh dậy, ra ngoài và bùng nổ, tự tìm thấy nó và giữ chặt nó trong tay.

Đừng nghĩ là "các em chỉ sống một lần" mà hãy nghĩ là là "các em sống một lần tốt nhất"

Ở Tokyo, trường đại học nổi tiếng nhất là Đại học Tokyo. Nhưng các sinh viên ở trường này nếu có đến làm cho công ty tàu hỏa của thành phố thì việc đầu tiên họ phải làm là dọn dẹp nhà vệ sinh, cắt vé. Họ phải học lao động bằng chân tay. Họ phải trải qua mọi việc từ dưới lên trên trước khi muốn trở thành sếp. Theo tôi, việc người trẻ không tôn trọng những người lao động chân tay là khuyết điểm rất lớn của xã hội
— 1 CEO Nhật Bản


Vạn vật luôn đổi mới, tâm hồn cũng luôn đổi mới cớ sao lại cứ ôm ấp mãi những cái đã cũ rích mà người ta tưởng đó là một thành tựu gì đó đầy kiêu hãnh?
Điều mình không muốn thì đừng làm cho người khác, nên suy từ lòng mình ra để biết lòng người. Nếu một người có thể thực hiện điều này trong suốt đời mình, thì như thế đã đủ.
— Khổng Tử
Thay đổi thái độ chính là thay đổi cuộc đời, còn muốn thay đổi cuộc đời thì là điều bất khả, bởi vì vai trò đích thực của cuộc đời chính là để giúp con thay đổi, chứ không phải vai trò của con là thay đổi cuộc đời. Những vở tuồng diễn ra trên sân khấu cuộc đời có mục đích truyền đạt sự thật cho người xem thấy ra. Cho dù con chính là người đang diễn vở tuồng ấy thì cũng chỉ nên đóng vai diễn của mình cho tốt để thấy ra ý nghĩa của vở tuồng, chứ không phải là thay đổi kịch bản theo ý mình. Bao lâu con thấy ra cuộc đời là vô thường, khổ đau và vô ngã thì con mới có thể sống ung dung tự tại giữa cuộc đời thăng trầm dâu bể này - HT Viên Minh

Thấy ra thái độ phản ứng của mình trước những tình huống hàng ngày là một bước tiến khá tốt trong việc phát hiện sự thật. Nhiều người chỉ lo tìm kiếm lý tưởng cao xa mà quên rằng chân lý ở khắp mọi nơi, trong những sự việc bình thường nhất - HT Viên Minh

"Này người dưng, đã đến lúc đổi hình đại diện và ảnh bìa rồi đấy. Anh định làm chú sói đơn độc giữa đêm trăng hoang vu đến bao giờ? Và ảnh bìa “ người bộ hành đơn côi trên con đường hun hút thẳm sâu” cũng không hợp với anh đâu nhé… Em biết anh có thể thay đổi mà, chàng trai…
Này người dưng, đã đến lúc đổi tông màu cuộc sống rồi đó. Anh định giữ màu xám xịt u ám đến bao giờ? Facebook có màu xanh, của bầu trời mênh mông hi vọng cơ mà. Vì sao anh không ghé qua tường em một lần nhỉ? Anh có thấy tràn ngập bảy sắc cầu vồng không? Em biết là anh sẽ cảm nhận được niềm vui mà…
Này chàng trai của em à, đã đến lúc ngừng quan tâm một người rồi đó. Anh định lặng lẽ vào tường ai đó, lặng lẽ quan tâm ai đó đến bao giờ? Hằng ngày anh vẫn vào facebook người ta, không like, không comment, không gì cả, chỉ lướt qua chầm chậm từng khoảnh khắc người ta cười, từng ánh mắt lưu trên ảnh. Ai đó đã có hạnh phúc riêng rồi, có cần thiết anh phải lo lắng cho chị ấy đến vậy không? …
Này anh à, chủ nhật tới, đừng có cố ngủ vùi nữa. Đã đến lúc bước ra khỏi quá khứ ảo rồi đó. Ngủ mãi có khiến anh quên chị ấy được đâu. Cũng đừng có mò lên thư viện, ôm một đống sách to đùng và đọc ngấu nghiến nữa. Lao đầu vào công việc và học tập chỉ khiến anh mệt mỏi hơn thôi. Bận rộn có giúp anh xóa chị ấy trong bộ nhớ đâu?
Này người à, chủ nhật luôn nhiều gió. Anh nhớ ra ngoài, ngắm nắng, ngắm gió nhé. Gió nắng sẽ thổi tan đi những muộn phiền…
Anh đi đi, nhưng phải vui nhé. Em sẽ không còn đợi anh nữa đâu
“ Anh có phải người tốt không”???? - BK Confession 4718

Tôi ngạc nhiên khi biết nhiều bạn trẻ ngày nay không có thói quen đọc sách, mặc dù mắt không rời phone, tablet hay máy tính. Các bạn chủ yếu đọc không ngưng nghỉ tin tức gói gọn trong vài trăm ký tự. Rất tiếc do thiếu độ sâu nên nó không thành các mảnh ghép tri thức, do thiếu xúc cảm nên nó không thể ghi lại được trong não. Vì vậy, nó cũng không giúp bạn sáng tạo. Đừng mất đi kỹ năng quý báu nhất của nhân loại - Đọc sách và đọc sách hằng ngày.
Trương Gia Bình- Tổng giám đốc FPT
Phải luôn nói bằng một giọng nói tự tin và rõ ràng, dù có thể nói sai !
Con cứ lo việc của Chúa, việc của con để Chúa lo
Bạn không cần phải hoàn toàn đắc đạo mới có thể hướng dẫn người khác. Chỉ cần thành thật với họ và nói cho họ những gì bạn biết từ chính tâm bạn. Hãy nói cho người ta biết những gì trong khả năng của bạn. Đừng giả vờ như có thể nhấc được tảng đá to trong khi bạn chỉ có thể nhấc tảng đá nhỏ. Người ta sẽ không cảm thấy khó chịu nếu biết bạn đang thực hành và đang làm việc. Thế rồi cuối cùng bạn có thể nhấc được tảng đá to.
Làm bất cứ việc gì cũng với tâm xả bỏ. Đừng kỳ vọng sự đền đáp hay tán dương. Xả bỏ một ít sẽ có một ít bình an. Xả bỏ nhiều sẽ có nhiều bình an. Xả bỏ hoàn toàn sẽ được bình an hoàn toàn và cuộc đấu tranh với thế gian này đi đến chỗ chấm dứt.

- Thiền sư Ajahn Chahn

Bất cứ điều gì xảy đến trong cuộc đời chúng ta, nó đến chỉ vì chúng ta xứng đáng với nó

- Thiền sư Jokita
Đừng suy nghĩ !
Suy nghĩ làm cho bạn tự đồng hóa mình với chính nó.
Vì thế đừng suy nghĩ quá nhiều !

Bài học nhỏ - tuần đầu tháng 4



1.       Chết là trạng thái chuyên tiếp. Cái quan trọng là Cận tử nghiệp sẽ dấn đến tái sinh. Vì vậy, khi chết hãy thật thanh thản, thật cao quý.

2.       Ma chỉ là ảo tưởng trong đầu, ma do Tâm sinh ra. Hãy đối diện thẳng với nó, bình an, tĩnh tâm cho tâm hồn.

3.       Thân này là hoại, nó sẽ tàn… đừng tiếc nuối, hãy sống luôn cao quý và giúp đỡ người khác

4.       Chợt nghĩ, nếu mình chết đi, thì chẳng lo lắng gì cả, sẵn sàng buông bỏ tất cả. Hay đi tu 1 thời gian, thì còn sợ gì với đời nhỉ. Hãy cứ hết mình, hãy làm những điều ý nghĩa ngay thôi. Hãy vững tâm, đối đầu với tất cả mọi thứ trong cuộc sống này. Với lòng biết ơn, với tình yêu thương, với sự dũng cảm, và với tất cả trách nhiệm của mình

5.       Chẳng có gì phải sợ hãi, ko nói dối nếu lời nói dối tốt cho mình… chỉ nói dối nếu nó tốt cho người khác… Cứ sống chân thành, là chính mình. 

6.       Có những lúc mình gây ra lỗi lầm, sẽ ko thể giá như được. Mà cần mình chịu trách nhiệm với việc đó, làm theo lương tâm của mình. Cũng chịu bị phê phán, góp ý…

7.       Mỗi phê phán, góp ý, câu hỏi… đều ẩn chứa phía sau nó một điều gì đó… Hãy lắng nghe nó kỹ, hỏi lại nó, và cảm ơn người đã góp ý. Hãy lấy đó là phản hồi giúp mình tốt hơn chứ không nên buồn

8.       Hãy chủ động giúp đỡ người khác… Chân thành với họ…

9.       Cần 1 mục tiêu cụ thể, làm mọi việc đạt lấy nó… nó là mục tiêu bề ngoài, là phương tiện giúp mình tốt hơn. Cứ làm mọi thứ, lấy nhiều nguồn thu nhập… Đó là cuộc chơi, mình kiếm tiền, biết cách và có tiền có thể chia sẻ nhiều hơn.

10.   Mỗi người đều có 1 ước mơ, 1 mục đích riêng khi làm việc… vì vậy, đừng nghĩ ai làm việc cho ai, mỗi người đều tự làm việc cho giấc mơ của mình… chúng ta chỉ đồng hành cùng nhau, có duyên gặp nhau… Hãy giúp đỡ người khác thực hiện ước mơ của mình.

Saturday, April 7, 2012

Chết đi về đâu ?



Mấy hôm tìm hiểu về cái chết, thì rút ra được vài ý sau :

1- Luân hồi là có thật, kiếp sống này chỉ là 1 điểm trong chuyến hành trình vô hạn. Vì vậy, hãy tận dụng kiếp người này, để sống không ngại ngùng, để sống cuộc đời đáng sống, và để làm những gì từ trái tim mình. Làm nhiều việc tốt, giúp đỡ người khác

2- Ngạ Qủy chính là kiếp sống của hương linh sau khi qua đời, còn luyến tiếc cuộc sống này, vì vậy, ma là những hương linh rất đáng thương, còn bàm víu cuộc sống mà chưa siêu thoát được. Hãy niệm phật Adida hoặc cầu siêu cho hương linh đó.

3- Cận tử nghiệp mới là nghiệp quan trọng nhất. Vì vậy, hãy chết thật thanh thản, thật cao thượng... sẽ được đầu thai vào kiếp trời...

4- Trong cuộc sống, hãy luôn bảo vệ lẽ phải, sống với chuẩn mực đạo đức, nguyên tắc hành xử của mình, hết mình vì cuộc sống, vì cộng đồng... như vậy, mới đáng sống. Dù ai cũng phải chết 1 lần, trong cõi đời, phải làm sao mà sống thật đáng sống.

5- Cuộc đời là vô thường, có thể chết bất cứ lúc nào, hãy cố gắng làm việc tốt, để tạo những nghiệp tốt, là bức tường chắn các nghiệp sống...

6- Nhiệt tình, hết mình, sâu sắc, là chính mình. Sống với đam mê của mình, với ước mơ của mình, nỗ lực hết mình cho ước mơ đó. Tập trung dồn sức hoàn thành nó, mỗi khi mình tập trung nghiên cứu, thì hạt giống sẽ được gieo và khi tái sinh mình sẽ rất giỏi chuyên môn đó.

7- Khi chết, ai cũng nương nhờ vào tôn giáo, không Phật thì Chúa... với dân ta, thì nương nhờ Phật, vì vậy, hãy học tập đạo Phật, tìm hiểu về đạo Phật, để chuẩn bị cho 1 cái chết tốt nhất.

8- Chẳng cần biết các kiếp trước thế nào, các kiếp sau thế nào, cứ hết mình, hòa mình vào hiện tại, để năng lượng cuộc sống tuôn chảy trong mình, cảm nhận nó, làm việc bằng trái tim

@Anh Duy Nhất - 7/4/2012
....


Monday, April 2, 2012

Tôi nói gì khi nói về Bán hàng (1)



Tiêu đề bài viết dựa trên tên cuốn sách " Tôi nói gì khi nói về chạy bộ". Mức độ sơ cấp cho người mới tham gia công việc bán hàng :).

Bán hàng, có nhiều điều để nói. Một chút kinh nghiệm thực tế, cũng như quan sát được trong quá trình làm việc tại DPO, đọc sách, hội thảo... vv

Chủ đề ngắn hôm nay sẽ  nói về " BÁN HÀNG CHÍNH LÀ XÂY DỰNG MỐI QUAN HỆ"

Bán hàng chính là xây dựng mối quan hệ, nên bất cứ ai xây dựng được mối quan hệ bền vững nhất là những người bán được hàng nhờ chiếm được lòng tin của khách. Người ta mua hàng từ những người họ biết, thích và tin tưởng.

Trong DPO có nhiều bạn thành viên mới không muốn làm đơn hàng ít áo trong thời gian bận rộn, tuy nhiên đó là quan điểm sai lầm.

Thứ nhất : Việc bán những đơn hàng dù nhỏ hay lớn, đều là 1 lần luyện tập kỹ năng bán hàng. Càng bán hàng nhiều kỹ năng bán hàng sẽ càng tăng lên.

Thứ hai : Những đơn hàng nhỏ, là những đơn hàng mà khách hàng cần công ty hơn những đơn hàng lớn, đơn hàng lớn có nhiều lựa chọn ở nhiều công ty Nên việc giúp đỡ khách hàng làm đơn hàng nhỏ, họ sẽ nhớ sâu sắc và biết ơn hơn nhiều

Thứ ba : Nếu bạn không làm xuất sắc những việc nhỏ, thì ai có thể giao cho bạn những việc lớn

Thứ tư : Mỗi một lần bán hàng, bạn sẽ có thêm nhiều hơn 1 (vì còn các thành viên khác trong nhóm) khách hàng yêu quý bạn nếu bạn làm tốt. Nếu bạn làm tốt, họ sẽ trở thành khách hàng trung thành của bạn, chính họ sẽ là người giới thiệu, truyền miệng và bảo vệ bạn.

Theo nghiên cứu, mỗi một người có hơn 200 mối quan hệ. Nếu bạn làm 1 khách hàng không hài lòng, thì dĩ nhiên bạn đã mất đi hơn 200 khách hàng tiềm năng rồi đấy.

Như quan điểm, người ta chỉ mua hàng với người mà họ BIẾT, THÍCH, TIN TƯỞNG... chỉ 1 lời giới thiệu của KH cũ với người mới, chắc chắn nó có sức mạnh hơn nhiều với lời nói của bạn.

Việc tin tưởng cao nhất chính là tin tưởng vào con người bạn, họ tin tưởng bạn vì bạn là người làm ăn chính trực, làm ăn tử tế, họ tin tưởng bạn vì họ biết bạn sẽ tận tình giúp đỡ họ, bạn muốn làm ăn lâu dài... chứ không phải những người làm ăn 1 lần rồi thôi. Và điều này được thể hiện qua những lần bạn bán hàng. Mỗi 1 lần bán hàng, là 1 lần bạn khẳng định con người mình với những người xung quanh.

Hãy mang đến cho khách hàng nhiều giá trị hơn là phần tiền họ phải chi ra

Khách Hàng - CLB Ý Chí Việt. Mỗi một đơn hàng làm tốt sẽ có rất nhiều KH trung thành
Ngoài tin tưởng về thái độ, bạn cần nâng cao năng lực chuyên môn mới có thể giúp đỡ được khách hàng. Năng lực chuyên môn ấy gồm :

- Hiểu biết về công ty, con người... ---> Để có niềm tin vào công ty
- Hiểu biết về sản phẩm                 ----> Để có niềm tin vào sản phẩm
- Hiểu biết về chuyên môn liên quan : Ví dụ, làm về đồng phục thì sẽ tốt hơn nếu bạn giỏi thiết kế, nếu bạn giỏi về các loại vải, về cách in, về việc phối màu, các loại in ấn khác về cốc, mũ...vv... hay cả hiểu biết về thời trang của bạn.

Hãy trở thành một nhà tư vấn : Xác định nhu cầu, vấn đề của khách... và đề xuất giải pháp.Giống như một vị bác sĩ tư vấn bệnh và kê đơn cho bệnh nhân.

Người bán hàng giỏi luôn là Nhà tư vấn cho khách hàng chứ không phải chỉ chăm chăm vào giao dịch bán hàng.

....

Bài sau, tôi sẽ nói kỹ hơn về cách thức chăm sóc khách hàng cá nhân. Hay cách để mọi người tin tưởng bạn nhanh nhất.

@Anh Duy Nhất - 2.4.2012


Monday, March 5, 2012

Thử gửi phòng Nhân Sự

Bức thư gửi nhân sự kiện của phòng Nhân sự DPO ngày 8-3


...


Hãy làm bằng TRÁI TIM mình các em ạ,



Đặc biệt đối với nhân sự, một sự kiện với thành viên, không phải chúng ta cố gắng làm cho xong... 

Mọi người muốn những món quà từ chính tay các em làm.

Hãy làm những gì mà tự Chính các em có thể làm được, có rất nhiều điều các em có thể tự làm để thể hiện tình cảm, sự quan tâm của mình đúng không. Không nên nhờ phòng khác làm, như vậy, nó mới thể hiện được chính tình cảm của các em, chứ không phải là nhiệm vụ...

- Không cần phải viết mail hay, chỉ cần viết mail bằng chính sự quan tâm của mình, bằng tình cảm mình dành riêng cho người nhận mail...  Vì vậy, các mail này chính các em nên viết, không cần phải hiểu nhiều về thành viên, một chút ít để ý và quan tâm đến họ thôi các em có thể viết một bức mail mang lại ý nghĩa lớn cho người nhận.

- Không nhất thiết cần phải nhờ phòng thiết kế, nếu các em có thể tự thiết kế, dùng pain.net cũng được, nhưng nó mang dấu ấn của riêng phòng nhân sự, tình cảm của phòng nhân sự... mọi người còn quý hơn là một bức từ Designer thiết kế ấy. Nếu các em không có thời gian thiết kế riêng, thì các em có thể viết mail chúc mừng thành viên + gửi kèm 1 bức ảnh của thành viên đó (Có thể ảnh chụp chung kỷ niệm với DPO)... nó cũng mang lại tính rất riêng tư, đặc biệt cho người nhận.

- Ngoài việc gửi mail ra, các bạn Nam của phòng  Nhân sự có thể ra văn phòng, gọi điện chúc mừng trực tiếp cho từng thành viên. Ngắn gọn thôi, ví dụ : " Alo, có phải chị Luna không ạ.... Em là Hà thuộc phòng Nhân sự của DPO ạ.  Thay mặt DPO em xin chúc chị niềm vui, hạnh phúc và nhận được nhiều tình cảm trong ngày 8/3 ạ. .... Và chúc chị một ngày ấm áp :). ".

Chỉ cần đơn giản như vậy thôi cũng đã mang lại cảm giác vui vẻ, hạnh phúc cho chị Luna cả ngày liền rồi đó em ạ.

Chúng ta còn 4 ngày nữa, hãy lên kế hoạch và bắt đầu đi nhé các em.

Sự kiện  đầu tiên của phòng Nhân sự dành cho các thành viên đây. Hãy để thành viên cảm nhận được sự ấm áp, tình cảm, quan tâm của các bạn nhé :x.
Hãy là món quà dành cho mọi người trong cuộc sống này :x

Sunday, March 4, 2012

Xài tiền khó hơn kiếm tiền? - Giản Tư Trung


Nếu như kiếm tiền là việc rất khó, thì xài tiền, lại càng khó hơn cho dù kiếm bằng cách nào đi nữa. Phải chăng việc xài tiền cũng cần một triết lý và cả trí tuệ?.

Nếu không, thì doanh nhân vĩ đại trong thế kỷ trước, vua thép Andrew Carnegie, đã chẳng phải thốt lên: “Chết trong sự giàu có là một cái chết đáng hổ thẹn”.

Khi người Trung Quốc nói “không”

Chuyện kiếm tiền, đương nhiên là rất khó, cho dù kiếm bằng cách nào đi chăng nữa. Thế nhưng, khi kiếm tiền vượt qua ngưỡng của những nhu cầu tiêu dùng cho bản thân, gia đình và cộng đồng nhỏ xung quanh mình, thì việc ứng xử với một “núi” tiền lại là một thách thức không nhỏ đối với những người giàu và những người rất giàu.

Một câu chuyện điển hình là cách đây không lâu,  khi hai trong số những người giàu nhất thế giới là Bill Gates và Warren Buffet khởi xướng chiến dịch “Giving Pledge” (tạm dịch là “Cam kết cho đi”) nhằm kêu gọi các tỉ phú Mỹ dành phần lớn số tài sản của mình để góp phần thay đổi xã hội thông qua con đường từ thiện; họ đã nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình từ những “đồng nghiệp” của mình. Đến nay, đã có hơn 70 tỉ phú Mỹ tham gia chiến dịch “cho đi” này. Những món tiền trị giá hơn một nửa hoặc gần như trọn vẹn tài sản của những doanh nhân thành đạt lần lượt được hiến tặng vì mục đích xã hội. Thế nhưng, khi bước chân sang Trung Quốc - quốc gia đông dân nhất thế giới với hàng loạt hiện tượng “siêu giàu” đang nổi lên, công cuộc thuyết phục của hai người đàn ông huyền thoại này lại không được dễ dàng như thế.

Bởi không phải tỉ phú Trung Quốc nào được mời tham dự “buổi tiệc lớn” của hai ông cũng sẵn sàng hay tỏ ra hào hứng với lời mời. “Sợ bị xin tiền” - đó là bình luận phổ biến nhất trên báo chí khi tường thuật lại cuộc thuyết phục chưa thành của Bill Gates và Warren Buffet tại Trung Quốc. Rõ ràng quan niệm về cách xài tiền ở một quốc gia Á Đông khác xa so với nước Mỹ. Người Á Đông thường vẫn mong muốn tích lũy tài sản của mình, nhất là tài sản hữu hình, cho con cháu của họ. Và vì thế, triết lý “vì xã hội” đã không thuyết phục được nhà giàu mới tại Trung Quốc.

Liệu có chăng sự khác biệt về mặt suy nghĩ giữa nhà giàu Đông và Tây? Vì sao những người Á Đông, vốn sống duy tình, rất hay thương người nghèo khó, rất có nghĩa đồng bào, lại có vẻ chưa sẵn lòng cho việc trao đi như những người Âu Mỹ, vốn số duy lý nhiều hơn? Tại sao người giàu xứ người lại sẵn lòng tham gia vào sứ mệnh thay đổi thế giới bằng hoạt động từ thiện của mình? Phải chăng việc xài tiền cũng cần một triết lý và cả trí tuệ?

Vì người là cách vì mình khôn ngoan nhất

Gần một trăm năm trước, với tâm niệm rằng, những gì mà mình có được đều từ cộng đồng thì cũng nên quay trở lại phục vụ cộng đồng, vua thép Andrew Carnegie đã gây xôn xao thế giới khi tuyên bố: “Cái chết trong sự giàu có là một cái chết đáng hổ thẹn”. Để minh chứng cho việc này, ông đã hiến 90% tài sản của mình cho để kiến tạo xã hội. Điều này cùng với truyền thống làm từ thiện lâu nay của các tỷ phú Mỹ đã làm thay đổi cái nhìn về cách xài tiền, định nghĩa lại sự giàu có và góp phần hình thành nên văn hóa người giàu của nước Mỹ nói riêng và thế giới nói chung.

80 năm sau khi Carnegie qua đời, Warren Buffett chia sẻ: “Ngày tôi còn trẻ, rất nghèo, tôi đọc được tuyên ngôn của vua thép và không dứt ra được khỏi ý tưởng về ý nghĩa của tiền tài và cách hiến tặng của cải. Đến khi tôi trở nên giàu có, tôi hoàn toàn thấm thía cách nghĩ của ông và quyết tâm đi theo con đường này, và cùng những người bạn của tôi cổ vũ cho phong trào sử dụng tiền của để kiến tạo xã hội. Con cái chúng ta, thì chúng ta phải có trách nhiệm, nhưng chỉ được phép cung cấp cho chúng đủ điều kiện để có thể thực hiện điều mà chúng muốn, chứ không được phép làm cho chúng không làm gì cả trên đống của cải mà chúng ta để lại”.

Nghĩa là, thay vì cố gắng kiếm tiền để rồi cuối đời mới viết di chúc cho người khác sử dụng núi tiền khổng lồ của mình, những tỉ phú thế kỷ 21 như Warren Buffet lại muốn tự sử dụng hết và sử dụng một cách khôn ngoan toàn bộ số tiền mà mình đã vất vả cả đời mới kiếm được trước khi “ra đi”, tức là, “cho khi còn sống”, chứ không phải là “cho khi đã chết”.

Thậm chí ngày nay, nhà giàu họ còn có xu hướng muốn “cho khi còn trẻ”. Chẳng hạn, tỷ phú Mark Zuckerberg, nhà sáng lập của Facebook, đã cam kết cho đi hơn một nửa trong tổng số tài sản 17,5 tỷ USD của mình dù ông ấy chỉ mới đang ở độ tuổi “hai mấy”. GS Jason Franklin ở ĐH New York đã chia sẻ thêm về phong trào này: “Một người làm từ thiện khi về già vì ông ấy muốn con cháu mình có một thế giới mới tươi đẹp hơn, còn những người trẻ cho đi tài sản của họ để chính họ sẽ được hưởng một thế giới mới tươi đẹp hơn”.

Dẫu phải cần thêm một thời gian nữa để “tư duy từ thiện mới” này có thể lan tỏa mạnh mẽ và rộng khắp thế giới, nhưng “đoàn quân” của những tỷ phú này đang ngày càng đông lên, với những cam kết đóng góp ngày một nhiều hơn, và những thay đổi mà họ tạo ra cho thế giới ngày một rõ nét hơn, rộng lớn hơn… Và không thể không thừa nhận rằng họ cũng đã góp phần thay đổi cái nhìn còn pha nhiều thành kiến mà người ta thường dành cho “giới nhà giàu”.

Nhiều người vẫn cho rằng, sự giàu có đồng nghĩa với tội lỗi. Không đúng! Tiền bạc thực ra chỉ là vật trung tính, bản thân nó không tốt cũng chẳng xấu. Tốt hay xấu không nằm ở đồng tiền, mà nằm ở cách kiếm tiền và cách xài tiền. Kiếm tiền bằng cách này là xấu, kiếm tiền bằng cách kia thì tốt; xài tiền vào việc này là xấu, xài tiền vào việc kia thì tốt. Và tổng những gì mà mình kiếm được cho mình thì luôn bằng với tổng những gì mà mình mang lại hay gây ra cho người khác. Đó cũng là lý do vì sao người ta thường hay nói rằng, “đằng sau một gia tài khổng lồ có thể là một cống hiến lớn, hay là một tội ác lớn, hay là cả hai”.

Những đồng tiền kiếm được chỉ được xem là “sạch sẽ” nếu như kiếm bằng cách mang lại giá trị gì đó cho người khác và không gây hại gì cho ai cả. Và nếu như trách nhiệm xã hội lớn nhất của doanh nhân là cùng doanh nghiệp của mình mang đến cho xã hội những sản phẩm, dịch vụ hữu ích và vô hại, thì trách nhiệm xã hội của người giàu sẽ là gì nếu như không phải là biết cách sử dụng số tiền mà mình có sao cho ý nghĩa nhất, có lợi nhất cho mình và cho cả tương lai của xã hội!?

Ở các nước phát triển, các hoạt động văn hóa, khoa học, giáo dục, y tế, môi sinh, dân sinh… chỉ dùng một phần từ ngân sách quốc gia. Một phần không nhỏ họ dùng nguồn quỹ vận động từ các doanh nhân hiến tặng. Trường đại học Harvard lừng danh là một ví dụ, từ các tòa nhà, thư viện, phòng thí nghiệm, đến học bổng, kinh phí nghiên cứu khoa học, hầu như đều dựa rất nhiều vào nguồn tiền dồi dào do các doanh nhân, doanh nghiệp, các nhà khoa học, nhà hảo tâm đóng góp. Có người ghi tên mình vào tòa nhà, đóng dấu ấn của mình vào phòng thí nghiệm hay đặt tên một quỹ học bổng để vinh danh dòng họ của mình. Nhưng cũng có người chỉ lặng lẽ trao tặng để tìm kiếm niềm hạnh phúc riêng cho bản thân mình với suy nghĩ “thi ân bất cần báo”…

Những người kiếm tiền một cách tử tế mà trở nên giàu có bậc nhất thế giới thì hẳn là trí tuệ và tầm nhìn của họ cũng đáng nể trọng. Vậy điều gì khiến họ thương người hơn cả thương mình? Nhưng có thật như vậy không? Hay họ thấm nhuần phương châm: vì người là cách vì mình khôn ngoan nhất, và chia sẻ triết lý của nhà bác học lỗi lạc, nhà hiền triết, nhân vật có ảnh hưởng bậc nhất trong thế kỷ 20 Einstein, “Chỉ có một cuộc đời sống để phục vụ người khác mới là một cuộc đời đáng sống”. Họ đã mưu cầu hạnh phúc cho bản thân mình và gia đình mình bằng cách tạo ra hạnh phúc cho những người quanh mình, cho xứ sở mình và cho cả đồng loại của mình.

Và lựa chọn của riêng mình…

Một khi đã là triệu phú hay tỷ phú thì điều quan trọng không hẳn là “kiếm được” hay “đạt được” cái gì cho mình, mà là “mang lại” hay “để lại” cái gì cho xã hội và sẽ đi vào lịch sử như thế nào. Di sản của nhà giàu sẽ là gì nếu tiền bạc của mình chỉ để “vinh thân phì gia”!? Sẽ quý giá biết bao khi di sản của nhà giàu là những giá trị vô hình (sự phát triển về văn hóa, khoa học, giáo dục…) hay những giá trị hữu hình mà đồng tiền của họ đã tạo ra (trường học, bảo tàng, thư viện, bệnh viện, các công trình văn hóa, nghệ thuật, lịch sử có giá trị…).

Thực tế cho thấy, một khi đã đạt tới đỉnh cao thì, dù muốn hay không, tên tuổi cũng sẽ được hay bị lưu truyền. Khi đạt đỉnh cao quyền lực, cả ngàn năm sau người ta sẽ nhắc đến như là một “minh quân” hay một “bạo chúa”? Khi đạt đỉnh cao về tiền tài, người đời sẽ nhớ đến như một “trọc phú” hay một “người kiến tạo tương lai”?… Điều này hoàn toàn tùy thuộc vào sự lựa chọn của mỗi người khi còn sống.

Đó là một lựa chọn không hề dễ dàng, nhưng là một lựa chọn đầy thú vị. Thú vị không phải vì chuyện đúng, sai, phải, trái, mà đơn giản là mỗi người tự biết sẽ dùng cuộc đời của mình vào việc gì, dùng tiền của mình vào việc gì, muốn sống lặng lẽ và ra đi lặng lẽ, hay sống mãi với đời từ những giá trị mà mình đã tạo ra và để lại…

(Giản Tư Trung – Nguồn: TBKTSG)